Khi đàn bà chấp nhận những vết rạn trên cơ thể

Khi đứng trước gương tôi nhìn vào cơ thể, tôi chợt nhớ về ngày cưới ngày mà  như các cụ nói là ngày tôi chính thức trở thành người đàn bà, Ngày đó, ra đường là chồng chủ động nắm tay nhau đi dạo phố, hôn lên trán, ôm eo khi qua đường… những thời điểm đi bên nhau như vậy là niềm hạnh phúc, tự hào của tình yêu lứa đôi. Ánh mắt chồng đắm đuối lắm mỗi khi sóng bước mà có ánh mắt xa lạ ngoái theo, vì vợ đầm ôm, eo cong hay áo croptop hở bụng, jean lưng trễ hở ra làn da trắng hồng, tôi là niềm hãnh diện của chồng và ngược lại.Rồi có con, có bầu… Nhan sắc bắt đầu tàn phai theo ngày tháng, da dẻ thì sám lại, các biểu hiện “dị tướng” của người bầu bắt đầu xuất hiện như phù nề, bụng thì to đùng, những ngày tháng chồng vẫn chăm nom bữa ăn, để ý từng bước đi, bước đứng của mình mỗi khi ra đường . Tâm trạng lúc nào cũng happy, trừ chuyện sau này tôi mới biết người tình cũ của của chồng vẫn thay tôi “chăm sóc” chồng tôi khi tôi bầu


Rôi ngày sinh cũng đến – mẹ tròn con vuông cu Bin tròn 4kg, trộm vía sinh ra khỏe mạnh.Sau sinh tôi ở nhà chồng một tháng và sau đó tôi xin về nhà Ngoại 2 tháng. Khi Bin được 3 tháng, tôi chào mẹ,đưa con về nhà Nội trong niềm hân hoan, hứng khởi của cả đại gia đình và đặc biệt là niềm vui ra mặt của chồng tôi. Hàng đêm nằm ôm nhau ngủ, chồng thường sờ vào cái bụng của tôi và  xì xào “sao bụng em giờ như chiếc giẻ lau vậy” Những lức như vậy tôi  giữ chặt tay chồng yên 1 chỗ, tim đập còn loạn nhịp hơn cả đêm tân hôn, rồi chồng quay lưng ngủ… Nước mắt tôi rơi lã chã chẳng biết vì điều gì. Thời gian trôi chúng tôi  bắt đầu thôi hẳn chuyện hẹn hò, lang thang quán xá cũng rời xa. Ngày đi đám cưới người bạn chung, vào tiệc cứ toàn đuổi theo lưng chồng, cảm thấy bước chân mình ngắn hơn bước chân anh, xoải cố cũng không ngang vai anh được. Tôi bám lấy khuỷa tay chồng, anh giơ tay thoát khỏi vòng tay tôi, bảo anh sang chào hỏi bạn bè, tôi tự về bàn ngồi. Rồi tôi dần ý thức sự thôi không còn tự hào về việc vợ chồng đẹp đôi nữa. Rồi anh trực đêm nhiều hơn, rồi cạnh nhau là những lần quay lưng bởi anh “mệt”. Rồi tôi khóc nhiều hơn trong buồng tắm, trước gương, trước tủ quần áo, trước những tấm hình của mình ngày trước, tôi đọc lại từng tin nhắn tôi giữ lại rồi ngàn lần có lẻ tôi khóc với mình. Chẳng hiểu vì lẽ chi, điều gì đó như là bế tắc, không có lối thoát. Bé Bin  vẫn cười hoài, con đẹp như thiên thần, nếu được quyền chọn lại, tôi tin chắc tôi vẫn chọn mình được làm mẹ của con nhưng không biết cư xử sao với cái bụng như tấm cao su đã giãn quá cỡ vì cưu mang con. Tôi mất hết sự tự tin vốn có, tôi thấy mình không gợi cảm, chẳng quyến rũ nổi chồng… để 1 ngày tôi tự tay bỏ bao cao su vào ví của chồng, lẳng lặng ôm con cùng những giọt nước mất của người đàn bà đã từng hạnh phúc.
Đời chẳng vui, chẳng như mơ hay truyện cổ tích đâu, tôi trở về với sự độc thân sau sóng gió, bão bùng. Tôi tử tế với bản thân, yêu chiều mình và lại hiên ngang với đời nhưng vẫn co ro với tình. Tôi sợ ai đó phải thấy cái bản đồ da người, tôi cứ vậy mà đoan trang. Tôi thích khi mình đứng thẳng, tôi sợ mình khi nằm nghiêng, căng thẳng khi co chân. Tôi sợ đến không dám thở, sợ cả ánh đèn. Tôi vẫn chơi đùa với thân thể bằng cái trò hít vào thở ra, đứng thẳng gập mình. Rồi tự trào nước mắt. Rồi vẫn cứ hạnh phúc, tự hào và hãnh diện với thiên thần tôi đánh đổi với đời để có. Nhờ sự nhàu nhĩ bên trong mà tôi có được sự kiêu hãnh bên ngoài, bởi đâu dễ dàng gì lột trần được con đàn bà tôi mà chạm vào cái bản đồ ngang dọc…
Mọi nỗi niềm trong đời đều có cái giá của nó. Không phải cách thiên hạ thấy nhau để thể hiện. Chỉ tự mình thấy mình mỗi đêm, trước gương và không manh áo. Cái giá trị khi ấy là giá trị thật! Rất thật!
Khi đàn bà chấp nhận những vết rạn da vì 1 vết rạn da đại diện cho mỗi lần con hít thở, mỗi lần con đạp, mỗi lần con ngủ. 1 vết rạn cho mỗi lần con mút ngón tay cái, 1 vết rạn cho mỗi lần con ngủ ngoan trong bụng mẹ thì điều đó thật thiêng liêng và quý giá trang hoàng biết bao. 
Đàn ông không giống đàn bà, sơ khai đã thế, muôn đời sẽ thế. Chỉ có mẹ - con là thứ quan hệ bất chấp bụng nhàu hay phẳng thôi.
365 ngày nhưng tôi chỉ dành 1 ngày để nhắn gửi đến 1 nửa của thế giới: “ Hãy tự yêu thương lấy bản
thân mình, hạnh phúc của phụ nữa đơn giản là yêu và được yêu!”
CẢM ƠN những người phụ nữ đã hi sinh quá nhiều cho gia đình, cảm ơn những vết rạn trên cơ thể...